Bỏ con săn sắt nhằm con cá rô
Ban tổ chức Hoa hậu Hoàn vũ Việt Nam - Miss Cosmo Vietnam 2025 vừa khởi động cuộc thi online, thu hút nhiều ứng viên ghi danh. Ngoài những thí sinh vốn đã quen thuộc với khán giả như Đặng Thanh Ngân, Nông Thúy Hằng, Đinh Thị Triều Tiên, Bùi Thị Thanh Thủy… đấu trường nhan sắc này còn thu hút những gương mặt mới như Thanh Hảo, Mai Dạ Thảo…Tại sao vùng da cổ và ngực cần một loại kem chuyên biệt?
Theo ghi nhận của PV Thanh Niên, các khách sạn, nhà nghỉ, homestay ở TT.Măng Đen (thuộc H.Kon Plông, tỉnh Kon Tum) trong những ngày Tết Nguyên đán Ất Tỵ 2025 đều hết phòng do rất đông du khách đã chọn Măng Đen làm nơi đón tết.Một chủ homestay ở Măng Đen cho biết, khách đặt phòng ở đây từ vài tháng trước, trong dịp Tết Nguyên đán ở Măng Đen đều hết phòng. Nhiều du khách đến hỏi nhưng không còn phòng để cho thuê. Nhu cầu thuê phòng để ở tại Măng Đen tết năm nay cao hơn nhiều năm trước. "Năm nay, hoa đào nở đúng dịp tết nên du khách đến Măng Đen rất nhiều. Khách sạn, nhà nghỉ, homestay ở đây đều hết phòng, một số du khách phải lên TP.Kon Tum để lưu trú", vị này cho biết thêm. Anh Nguyễn Văn Hưng (du khách đến từ TP.HCM) chọn Măng Đen làm nơi đón tết vì ở đây thời tiết khá đẹp, phong cảnh lại hữu tình. Đặc biệt, năm nay hoa anh đào nở rộ nên Măng Đen là địa điểm thích hợp để gia đình anh du xuân. "Năm nay du xuân tại Măng Đen, tôi rất hài lòng và thích thú. Hoa anh đào ở đây nở rộ rất đẹp, trông như đang ở Nhật Bản. Thời tiết ở đây mát mẻ, thích hợp để các gia đình nghỉ dưỡng sau một năm làm việc mệt mỏi", anh Hưng nói.Còn chị Trần Thị Huệ (ở TP.Đà Nẵng) cùng những người bạn đến Măng Đen tham quan trong những ngày nghỉ Tết Nguyên đán bất ngờ vì không khí trong lành và phong cảnh vô cùng ấn tượng. "Đây là lần đầu tiên đến Măng Đen, tôi vô cùng ấn tượng với mảnh đất này. Cảnh hoa anh đào nở rộ bên bờ hồ hay trên những ngọn đồi, con suối trông rất thơ mộng", chị Huệ bày tỏ.Theo UBND H.Kon Plông, trong kỳ nghỉ lễ Tết Nguyên đán Ất Tỵ 2025, có hơn 200.000 lượt du khách đến với Măng Đen, doanh thu đạt hơn 71 tỉ đồng. Trên địa bàn H.Kon Plông có 139 cơ sở lưu trú với 1.250 phòng, công suất phục vụ 6.000 lượt khách/ngày đêm.Bà Bạch Thị Mân, Phó giám đốc Sở VH-TT-DL tỉnh Kon Tum xác nhận, năm nay du khách đến Măng Đen đông hơn những năm trước vì hoa anh đào nở rộ đúng dịp Tết Nguyên đán Ất Tỵ. "Lý do quan trọng hơn là Khu du lịch Măng Đen đã xây dựng được thương hiệu là điểm đến an toàn, thân thiện, mến khách; có nhiều sản phẩm du lịch độc đáo, cách phục vụ chu đáo với phương châm lấy khách là trung tâm phục vụ. Thương hiệu này đã được khẳng định trong lòng du khách", bà Mân cho biết.
Triển vọng đầu tư 2024: Cổ phiếu chứng khoán tiềm năng 'dậy sóng'
Trải qua 2 giờ thi đấu, tay đua La Châu Mẫn (Thanh niên Hóc Môn) đã cán đích đầu tiên giành chiến thắng ở nhóm tuổi từ 16-40 sau khi tay đua này tấn công ra đi từ khoảng cách 2 km cuối với tốc độ trung bình 42,63 km/h. Hai tay đua Thái Quốc Tuấn Sài Gòn Velo và Trương Nguyễn Thanh Nhân (Thanh niên Hóc Môn) về thứ hai, thứ ba. Còn chiến thắng chặng của nhóm tuổi từ 41-55 thuộc về tay đua Nguyễn Văn Nghĩa (Sài Gòn Sportbike), Trịnh Minh Dũng (Sài Gòn Velo) và Lê Thanh Tùng (Cà phê Hai Tâm Châu Phú).
Anh Đặng Việt Hải (32 tuổi), làm việc tại Công ty TNHH Sản xuất đồ mộc Chien Việt Nam, Đồng Nai, cho biết năm 2023 kinh tế khó khăn, thế nên doanh nghiệp đang làm việc gặp nhiều thách thức. Công ty đã cho nghỉ tết từ 24 tháng chạp đến tận ngày 16 tháng giêng. "Còn tiền lương giảm nhiều so với những năm trước đó. Nên năm mới, tôi mong sao mức lương tăng lên, để đủ lo cho vợ và hai con", anh Hải tâm sự.
Vượt lũ - Truyện ngắn dự thi của Kiều Bích Hậu
Lần đầu tiên tôi biết về mẹ hình như là lúc lên 4, khi đó ba vừa tốt nghiệp Đại học Nông nghiệp 1 ở Hà Nội về. Đó cũng là lần đầu tiên ba gặp đứa con gái thứ 2 là tôi.Sáng hôm đó, hình như mẹ lúi húi trong bếp, ba bế tôi xuống hỏi: "Em cho ba con anh ăn gì?". Tôi đòi ăn khoai, là hai củ khoai hôm trước ba nói để sáng mai hẵng ăn. Mẹ nói con ăn cơm đi, mẹ ăn khoai rồi. Tôi khóc ăn vạ. Ba bế tôi lên vai nói ra vườn hái cam. Mẹ nhìn theo hai cha con rồi nói: "Có ba về là nhõng nhẽo quá, ở nhà với mẹ có thế đâu…".Tôi không thể nào diễn tả được ánh mắt ấy, chỉ là sau này nhớ lại, ngẫm nghĩ thì hiểu rằng: Đó là lời của một người vợ, người mẹ hạnh phúc.Ba mẹ cưới nhau xong thì ba đi bộ đội rồi giải ngũ, học tiếp cấp 3. Ba bắt đầu ra Hà Nội học đại học thì mẹ có bầu tôi. Trong bốn năm xa cách ấy là bom đạn, thiếu thốn, mẹ một mình làm ruộng, nuôi hai con và chăm sóc ba mẹ chồng. Chừng ấy năm tháng xa chồng của một người vợ trẻ hẳn không ít khó khăn và cả đau khổ. Nhưng, khi có thể dựa đỡ vào chồng, dù chỉ là dỗ đứa con gái hờn dỗi, với mẹ đó là khoảnh khắc hạnh phúc vỡ òa. Cái cảm giác hạnh phúc trên khuôn mặt, ánh mắt mẹ rõ ràng đến nỗi 55 năm sau, tôi vẫn nhớ như in, như thể xem lại một cảnh phim ấn tượng.Mùa đông đầu tiên sau khi đi làm, ba mua cho mẹ một cái áo bông chần màu đen láng mượt. Với quê miền Trung thời đó, chiếc áo là của hiếm. Khi ba đang ở nhà, lúc nào mẹ cũng mặc. Hôm đó, trời lạnh lắm, đi cấy về, mẹ khoe với ba: "Bữa ni ở ngoài đồng ai cũng khen áo đẹp, các chị ấy nói cả làng ni, chưa có ai được chồng mua áo đẹp cho như vậy".Mẹ cười, mắt lấp lánh. Người ta hẳn sẽ hạnh phúc tận cùng khi chỉ yêu, hiến dâng, không chờ đợi, không đòi hỏi và khi được trao đền, thì cảm giác như đó là quà tặng vô giá.Ba tôi đi công tác xa, năm thì mười họa về nhà một bữa. Mỗi lần ba về, trong nhà như có tiệc. Mẹ nấu cho ba những món ngon nhất mà quanh năm mấy mẹ con chẳng mấy khi được ăn. Có con lợn nuôi mấy tháng chờ tết cân cho mậu dịch để lấy lụa, bột mì, ba đòi làm thịt, mẹ đồng ý luôn. Cứ tưởng ba chỉ lấy bộ lòng ăn rồi để các thứ còn lại cho mẹ bán, ai dè ba nói: "Chia ra từng các phần nhỏ, biếu hết bà con quanh nhà".Năm tháng hiện hữu của mẹ ngắn ngủi, nhưng mẹ sống trong chúng tôi và những người biết bà rất dài, rất lâu với một khuôn mặt hạnh phúc. Hạnh phúc vì được sống cho người khác, được yêu hết mình.Mẹ làm theo, nét mặt rất vui.Có cái ao trước cửa nhà, mẹ thả cá để cuối năm thu hoạch. Ba về bất chừng, gọi người tát nước, bắt cá chia cho cả xóm, mẹ cũng chiều ý ba. Các dì tôi nói: "Mạ mấy đứa yêu và chiều chồng vô điều kiện".Mẹ ốm, đi viện đâu hơn tháng thì về nhà. Làng xóm tới thăm rất đông, ai mẹ cũng quay mặt ra chào, cố tiếp chuyện giữa những cơn đau. Duy chỉ có chị cả tôi ôm đứa em út lúc đó mới 10 tháng tuổi tới thì mẹ quay mặt vào vách. Bà nội tôi nói: "Các con để cho mẹ nghỉ". Sau này, khi mẹ mất lâu lâu, bà giải thích với tôi: "Lúc đó mẹ con sợ em nó nhớ ra mẹ rồi vài bữa nữa, không còn mẹ, em nó khóc, bà cháu mình không dỗ được".Mẹ là vậy, kể cả khi sắp rời cõi đời, vẫn chỉ nghĩ cho người khác.Sau này, gặp những chuyện này kia, đôi khi tôi sững lại, tự hỏi: "Nếu là mẹ, bà sẽ xử lý thế nào nhỉ?". Và khi đã lội qua nhiều năm tháng và đường đất cuộc đời, tôi tìm được câu trả lời chung cho nhiều tình huống: Mẹ đã nghĩ và làm như tính cách trời sinh, mọi sự đều nghĩ cho người khác, sống cho người khác. Mẹ cũng không có cơ hội chiêm nghiệm như thế là đúng hay sai, bởi bà đã ra đi khi chưa kịp nhìn lại…Năm tháng hiện hữu của mẹ ngắn ngủi, nhưng mẹ sống trong chúng tôi và những người biết bà rất dài, rất lâu với một khuôn mặt hạnh phúc. Hạnh phúc vì được sống cho người khác, được yêu hết mình.Và những đứa con của mẹ cũng hạnh phúc mỗi khi nhớ về người.
